Là chủ Spa, tôi đã xác định sai vấn đề và phải trả giá.

03/08/2019 08:15

Ngày đó, khi Spa vắng khách, tôi đã nghĩ rằng vấn đề lớn nhất mà tôi đang gặp phải đó là marketing

 

Tuy nhiên, tôi đánh đồng marketing và quảng cáo, tôi nghĩ rằng marketing và quảng cáo là một.

 

Cách hiểu như vậy đã khiến tôi rơi vào bế tắc.

 

Tôi không quá hiểu về các thuật ngữ đó, nhưng tôi biết chính xác 2 vấn đề tôi đang gặp phải thực chất là: không có khách mới và khách cũ rất ít quay lại (tỉ lệ quay lại rất thấp)

 

Tôi tìm kiếm mọi giải pháp để tìm kiếm khách hàng mới, tôi cũng chạy quảng cáo, nhưng mà đổ ra vài chục triệu một tháng cũng không làm tình hình khác hơn.

 

Tôi tìm đến các hình thức mua chung, hot deal, bán giá siêu rẻ, rẻ đến mức lỗ vốn.

 

Và thật kỳ diệu, Spa của tôi sau đó đông kinh khủng, nhân viên ngày nào cũng mệt nhoài, thậm chí nhìn thấy khách còn sợ.

 

Sau  tháng khi hết chương trình, tôi ung dung ngồi chờ khách quay lại.

 

Nhưng, có điều gì đó không ổn, trong hơn 300 khách đến, chỉ lác đác vài khách quay lại.

 

Tôi nóng ruột đến mức mất ngủ hàng đêm, nhiều hôm nửa đêm còn giật mình thức giấc.

 

Tôi quyết định cho nhân viên gọi điện cho những khách hàng này để mời họ quay lại, câu trả lời  phổ biến mà tôi nhận được là, chị có được ưu đãi như vậy nữa không?

 

Bạn thừa hiểu, nếu ưu đãi như vậy nữa, tôi ngồi chơi còn đỡ lỗ vốn.

 

Tôi nhận ra rằng, không thể mong chờ những vị thượng đế chuyên săn giá rẻ này nữa, tôi tiếp tục tìm giải pháp mới để đưa khách về.

 

Tôi lại lao vào học những người được gọi là "chuyên gia"

 

Họ chỉ cho tôi nhiều cách lắm, và số tiền tôi phải bỏ ra để theo những cách làm đó cũng không ít.

 

Học xong, tôi hừng hực khí thế, nhưng khi bắt tay vào làm, tôi thấy có gì đó không ổn lắm, hay là năng lực thực hiện của tôi kém, tôi cũng không biết nữa, tôi chỉ biết tôi vẫn thấy bế tắc lắm.

 

Sau đó tô phát hiện ra rằng, cái cách mà họ chỉ cho tôi là cái cách họ chỉ  cho cả nghìn người, họ thật sự không hiểu hoàn cảnh của tôi, vị trí địa lý Spa của tôi, khách hàng xung quanh tôi.... Mặt khác họ chưa kinh doanh  Spa bao giờ, họ chỉ có lý thuyết xuông.

 

Tôi thật sự bế tắc, tôi mang vấn đề của mình đi hỏi rất nhiều người.

 

Trong lúc bế tắc đó, có người mách cho tôi 1 cách là hợp tác với người quảng cáo giỏi và ăn chia phần trăm với họ. Quá hay, tuyệt vời, tại sao tôi không nghĩ ra nhỉ.

 

Sau nhiều lần lang thang trên mạng, tôi cũng tìm ra được 1 người cung cấp dịch vụ này, sau khi đàm phán thì tỉ lệ chia doanh thu là 50:50. Chi phí quảng cáo tôi phải chịu.

 

Tôi hy vọng lắm, cả ngày lẩm bẩm hát với khuôn mặt vô cùng rạng rỡ, bất cứ ai cũng nhận ra rằng tôi đang có niềm vui to lớn nào đó.

 

Ngày hôm sau sinh nhật một nhân viên tên Mai, tôi hào phóng chi  ra 3 triệu đồng để cho cả Spa đi nhậu. Tôi tự nhủ, lo gì, sắp tới đông khách tiền nhiều mà.

 

Bắt tay vào làm, đối tác của tôi đưa ra 1 chương trình khuyến mại cực lớn, một gói combo có giá hơn 2 triệu đồng, nhưng sau khi khuyến mại thu 490.000 đồng.

 

Khách lại đông, tôi nhớ rằng có khoảng 400 khách trong vòng 2 tháng, tôi nhớ rằng mình thu được về được khoảng 100 triệu sau khi chia 50:50, nhưng trừ chi phí quảng cáo đi tôi còn vẻn vẹn  60 triệu, trừ đi các chi phí lương nhân viên, sản phẩm, điện nước ... tôi gần như không còn xu nào.


Ngày đó không hiểu sao tôi ngu thế, nếu được làm lại, tôi chọn cách chia lợi nhuận chứ không phải doanh thu

 

Tôi hỏi đối tác, sao chi phí quảng cáo nhiều thế, cậu ấy bảo, chi phí quảng cáo ngày càng khó khăn và đắt đỏ.

 

Tôi ngậm ngùi, đúng là niềm vui không dễ đến như tôi nghĩ.

 

Đúng là, nếu kinh doanh đơn giản chỉ là mở ra 1 vài cơ sở, sau đó nhờ ai đó kiếm khách về rồi có lợi nhuận, thì dễ quá. Sẽ chẳng có người phá sản và cũng chẳng có kẻ làm thuê.

 

Tôi tuyệt vọng đến tột độ, có một điều không ai thấu, lúc đó số tiền nợ của tôi đã lên đến gần 300 triệu đồng.

 

Tôi đã làm gì để thoát khỏi tình trạng đó?